Tôma Thiện - Vi... 的个人资料†๑۩๑♥ Visit Our Official...照片日志列表 工具 帮助

†๑۩๑♥ Visit Our Official Xứ Đoàn TNTT Tôma Thiện - Australia ♥๑۩๑†

http://tntt-tomathien.org
第 1 张,共 11 张
12月3日

Beautiful Flowers

  
7月6日

Cách làm website miễn phí với MSN

Website dạng MSN rất dễ làm vì họ setup hết cho mình rồi mình chỉ cần sửa đổi lại với và cái nhấn chuột và bỏ hình lên thôi.  Điều tiện lợi ở website này là những members nào có username và password đều có thể bỏ hình vào trang website chung.  Dung lượng họ cho tới 500 photos/month.  Điều quan trọng là bạn phải sign up với hotmail nếu chưa có chương mục này và sẽ bị cắt nếu không check email sau ba tháng.
 
Nếu các bạn muốn làm website tương tự như website này cho mình hay cho xứ đoàn xin xem:
 

TLD Upcoming Events: Nang Hong 11

 
 
 
 Ðại Hội Nắng Hồng 11
National Leaderships Conference XI
Woodhouse - Adelaide
13-16 Jul 2006

Called to be Christian Activists - Rev. John J. Tran Kha

Called to be Christian Activists

A

n elderly woman was well known for her faith and for her boldness in talking about it.  She would stand on her front porch and shout: "PRAISE THE LORD!"

Next door to her lived an atheist who would get so angry at her proclamations, he would shout, “There isn't no Lord!!"

Hard times set in on the elderly woman, and she prayed for GOD to send her some assistance.  She stood on her porch and shouted:

"PRAISE THE LORD. GOD, I NEED FOOD!!  I AM HAVING A HARD TIME. PLEASE LORD, SEND ME SOME GROCERIES!!"

Her neighbor overheard it. He took the opportunity to teach her a lesson. He quickly went to the store and bought some groceries. Then the next day, very early in the morning, he walked quietly to the woman's house and put a sack of the groceries at the door. Then he went hiding behind a bush waiting for her to come out to praise her Lord.

As usual, the woman went out on her porch. Before she could praise the Lord, to her surprise, she noted a bag of groceries at the door. So she shouted louder, "Praise the Lord. I know it. I know that you will take care of me! You will provide me food. Praise the Lord." 

The neighbor jumped from behind the bush and said, "Aha!  I told you, there was no Lord. I bought those groceries, God didn't."

The woman started jumping up and down and clapping her hands and said, "Praise the Lord.  He not only sent me the groceries, but He also made a devil pay for them. Praise the Lord!"

There are still people who do not believe there is God. There are still people who deny the presence of God in the world. There are people who want to erase the symbols of God’s presence from the world.

On May 3rd, 2006, the federal district judge, Gordon Thompson ruled that the City of San Diego must remove the 29-foot cross that has loomed over San Diego since 1954 honoring American war dead or pay a $5000 -a-day fine.

Some people wonder, “Are these activist judges going to order all crosses at all Veteran Memorial Cemeteries be removed too?”

Obviously there are many political activists, civil rights activists, pro-choice activists who are working hard to erase God’s presence from our society.

San Diego Mayor, Jerry Sanders and other defenders of the Cross, are fighting back the court order.

Jesus’ Call

In one way or another, Jesus is calling every one of us to be “Christian activist.”

We hear in the Gospel reading Jesus commands his disciples:

“All power in heaven and on earth has been given to me.
Go, therefore, and make disciples of all nations, baptizing them in the name of the Father, and of the Son, and of the Holy Spirit, teaching them to observe all that I have commanded you. And behold, I am with you always, until the end of the age.”

Moses’ Call

In the first reading, Moses encourages his people to commit themselves to the Lord. He invites them to go back in their history and test the truthfulness of his claim about the presence and the power of God.

This God chooses to reveal himself in the burning bush; this God chooses to deliver them from slavery through numerous signs and wonders.

This God had been so good to them in the past; to accept God’s law and to obey it so that God would be equally good to them in the future.

Boldly, Moses declares, “There is no other God.”

The God of Israel is the only God there is. 

Our Call

On this feast of the Holy Trinity, we pray that we are led by the Holy Spirit; since “Those who are led by the Spirit of God are sons of God.”

We pray for the grace to allow mysteries in our lives. We pray by standing still and looking up at the universe and smilingly shake our heads, not in disbelief, but in surrendering to the evidences of God’s presence in the world and in our lives.

We are continually called to profess and proclaim our faith in the Holy Trinity. Everytime we make the sign of the Cross we bless ourselves with the Holy Trinity. To bless ourselves with the sign of the Cross is uniquely Catholic. Everytime we recite the Creed together at church or privately in prayer, we profess our faith in the Holy Trinity.

A man whispered, “God, speak to me.”
And the meadowlark sang. But the man did not hear.
So the man yelled, “God, speak to me.”
And thunder and lightning rolled across the sky
But the man did not listen.
The man looked around and said, “God, let me see you.”
And a star shone brightly. But the man did not see.
And the man shouted, “God, show me a miracle.”
And a life was born. But the man did not notice.
So the man cried out in despair,
“Touch me, God, and let me know you are here.”
Whereupon God reached down and touched the man.
But the man brushed the butterfly away and walked on.

Jesus is always present with us as he has said,
“I am always with you till the end of the age” (Mtt 28:20).

Please take a moment to acknowledge Jesus’ presence.

Rev. John J. Tran Kha

Cầu Nguyện - Cha Mark Link, S.J.

CẦU NGUYỆN

Chúa Giêsu nói với sóng biển, "Hãy yên đi!" Gió dịu hẳn và cả một sự êm đềm. (Mc 4:39). Ai sống trong những ngày kinh hoàng của Thế Chiến II có thể nhớ đến một bài thơ có tên là "Hoán Cải". Các minh tinh màn bạc thường trích dẫn bài thơ ấy trong những cuộc biểu tình nói lên sự đoàn kết. Các chính trị gia đề cập đến bài thơ ấy. Các đài phát thanh đọc bài thơ ấy. Sau khi bài thơ được đọc trên một đài phát thanh, ban giám đốc đã phải thuê thêm nhân viên để thoả đáp thỉnh cầu của hàng ngàn thính giả muốn có một bản sao. Trong các khu rừng ở Nam Thái Bình Dương, bài thơ ấy được thấy ghim trên một thân cây. Ở Anh, một bản chép tay bài thơ ấy được tìm thấy trong túi của người pháo thủ bị thương nặng, được lôi ra từ chiếc phi cơ tan nát. Vào ngày quan trọng nhất của Thế Chiến II (D-Day), một tuyên uý tìm thấy bài thơ ấy được nắm chặt trong tay các binh lính tử trận ở bờ biển Normandy. Một bình luận gia nói về bài thơ này như sau: Bài thơ này hấp dẫn vì nó đơn sơ diễn tả một sự thật lớn lao về tâm linh trong một phương cách mà dân chúng thời ấy có thể thông hiểu được. Nếu chúng ta không tự đưa mình trở về một thời đại kém hiện đại hơn thời bây giờ-khi hàng ngàn người lính tử trận hằng ngày-chúng ta sẽ thấy khó để cảm kích giá trị hay thông hiểu được. Bài thơ được bà Frances Angermayer ở Kansas City sáng tác vào mờ sáng hôm 3 tháng Sáu, 1943. Đó là một đêm nóng bức và bà không ngủ được. Bà nghĩ về người em trai của mình đang trong quân ngũ. Sau đó bà nghĩ đến hàng ngàn thanh niên nam nữ khác sẽ phải ra chiến tuyến đêm hôm ấy và, có lẽ, họ không bao giờ trở về. Bà tự hỏi không biết một người lính sẽ nói gì với Thiên Chúa trước khi ra trận nếu trước đây họ chưa bao giờ cầu nguyện. Bà bước ra khỏi giường và viết bài thơ "Hoán Cải." Bà không ngờ rằng bài thơ ấy đã đánh động hàng triệu con tim. Bài thơ viết: Chúa ơi, con chưa bao giờ nói chuyện với Chúa... Chúa thấy đó, họ nói là không có Chúa--và như một người điên--con tin ngay như vậy. Đêm qua từ hầm trú ẩn, con nhìn lên bầu trời của Chúa--ngay tức khắc con hiểu là họ đã nói dối. Thật buồn cười--con phải đến chỗ khủng khiếp như hỏa ngục này trước khi con có thời giờ để nhìn thấy Dung Nhan Chúa... Nhưng, Chúa ơi, con thực sự vui mừng vì gặp Chúa hôm nay... Hỏa châu kìa!--Thôi, con phải đi đây Chúa ơi... Có thể đó là một cuộc chiến khủng khiếp--đâu có ai biết được--có lẽ con sẽ đến Nhà Chúa đêm nay--tuy trước đây con không phải là một người bạn của Chúa. Con tự hỏi--không biết Chúa có đợi con ở cửa--Kìa--con đang khóc! Con mà khóc sao! Con ao ước phải chi đã biết Chúa nhiều năm trước... Thật lạ lùng--từ khi gặp Chúa--con lại không sợ chết. Bài thơ đó đã được viết cách đây 60 năm. Nhưng ý nghĩa của bài thơ và câu chuyện đằng sau đó vẫn có liên quan đến hôm nay như mới được viết tối hôm qua. Đó chính là ý nghĩa trong các bài đọc hôm nay, nhất là bài Phúc Âm. Trong mọi cuộc sống, có những lúc chúng ta thấy mình rơi vào hoàn cảnh ngoài tầm kiểm soát của chúng ta hoặc không thể đối phó được. Không phải những cơn bão ở biển cả với gió to và sóng cả, nhưng vẫn là cơn bão. Tỉ như, nó có thể là cơn bão tâm linh đe dọa sẽ thổi bay đức tin của chúng ta nơi Thiên Chúa. Nó có thể là cơn bão tình cảm đe dọa sẽ tiêu hủy hôn nhân của chúng ta hay một tương giao quan trọng với người mà chúng ta yêu mến và chăm sóc cách sâu đậm. Hoặc có thể là một cơn bão tâm lý--một sự hiểu lầm khó để đối phó. Các cơn bão đời sống có thể bùng lên và có thể trở nên nguy hiểm đến tính mạng, đưa chúng ta ra xa khỏi Thiên Chúa và kết thúc bằng cái chết tinh thần. Hoặc chúng có thể đưa chúng ta về gần với Thiên Chúa, là nguồn mạch sự sống tinh thần. Sự khác biệt giữa cơn bão đưa chúng ta đến gần với Thiên Chúa và cơn bão đẩy chúng ta ra xa khỏi Người là điều mà bà Frances Angermayer đã làm--và các tông đồ đã làm. Họ đã cầu nguyện. Nhưng không phải là bất cứ sự cầu nguyện nào. Chính là loại cầu nguyện mà Chúa Giêsu đã dậy các môn đệ. Đó là loại cầu nguyện giúp chúng ta hoàn toàn tín thác vào Chúa. Đó là loại cầu nguyện của Chúa Giêsu trong vườn Cây Dầu khi Người nói với Chúa Cha, "Không phải ý con... nhưng ý cha sẽ được thể hiện." Luca 22:42 Đó là loại cầu nguyện mà hoàn toàn tin tưởng rằng Thiên Chúa biết điều gì tốt nhất cho chúng ta. Đó là loại cầu nguyện mà Chúa Giêsu đã có trong đầu khi Người nói với các môn đệ, "Hãy xin, và các con sẽ nhận được." Mt 7:7 Nhiều người trong chúng ta không nhận được theo kiểu cách chúng ta xin hoặc mong đợi. Nhưng lời cầu của chúng ta sẽ được trả lời-trong một phương cách thích hợp với sự khôn ngoan không cùng và tình yêu không cùng. Nhưng những người cậy trông ĐỨC CHÚA thì được thêm sức mạnh. Như thể chim bằng, họ tung cánh. Họ chạy hoài mà không mỏi mệt, và đi mãi mà chẳng chùn chân. (Isaia 40:31) Ta dẫn người mù tối qua những lối chưa tường, trên nẻo đường mới lạ, sẽ dìu họ bước đi. Ta biến đổi bóng tối thành ánh sáng soi họ, và uốn khúc gập ghềnh thành quan lộ thẳng băng. Những điều ấy, Ta sẽ thực hiện, không bỏ sót điều nào. (Isaia 42:16)

 

Tôma Thiện - Vic

Visit our new official website at tntt-tomathien.org